Bài viết mới nhất
Tất cả bài viết
-
▼
2015
(52)
-
▼
tháng 7
(52)
- Kinh nghiệm khi sửa chữa tác phẩm
- Nội dung quyết định kỹ thuật
- Làm việc phải có dàn bài
- Không ỷ lại vào cảm hứng
- Phải sống trong tài liệu
- Những thành quả đạt được nhờ Brown
- Một phương pháp sử dụng tài liệu điển hình hóa sự ...
- Không nên tham lam và nô lệ tài liệu
- Phân loại trong khi ghi chép
- Kinh nghiệm sử dụng tài liệu
- Phối hợp ghi tại trận và ghi thường ngày
- Nên ghi theo lối lấy note
- Không nên lệch về một giác quan hay một loại cảm g...
- Các chi tiết tiêu biểu giúp ghi chép khoa học
- Lợi ích của việc ghi chép
- Tầm quan trọng của việc ghi chép
- Lề lối sống của cán bộ văn nghệ phải thế nào?
- Đi sâu vào mâu thuẫn của sự việc
- Tìm tài liệu của sự việc trong những lúc biến thể
- Xét vấn đề trong thể động và trong quá trình
- Hoàn cảnh và những vấn đề tương quan
- Hoàn cảnh làm khung cho sự việc
- Phải định rõ kế hoạch chương trình
- Phải hiểu rõ vấn đề về các phương diện chuyên môn,...
- Một vài nguyên tắc trong việc tìm tài liệu
- Sáng tác “từ sự thực mà để trở về với sự thực”
- Việc quan trọng của vấn đề tìm tài liệu
- Ta đã dậy rồi, mệt nhọc như ngủ trong một bông hoa...
- Sao rơi, sao rơi
- Ý nghĩa của đêm trời
- Một cõi trời vàng
- Vàng sao đêm tin tưởng
- Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước trả lời
- Những sự thực rất đỗi thường tình
- Chúng vẫn có những nỗi niềm thổn thức
- Sõi tối
- Những tưởng tượng của tôi
- Vì một tháng nữa đây tôi đã bỏ trường mà đi
- Còn một tháng nữa sẽ xa nhau
- Con đang bước xuống cuộc đời
- Bỏ trường mà đi
- Trốn lửa
- Khai bút ngày xuân
- Tết một bài ca và giao thừa
- Mỹ thuật và tuổi vàng
- Vỗ cánh từ trang giấy
- Khí vị của cả mùa xuân
- Sự băn khoăn của tôi
- Tình thương mẹ vụt sáng lên như nến
- Kéo về nơi khuất dạng bóng chiều
- Một chiều chán nản như hôm nay
- Chiều tin tưởng
-
▼
tháng 7
(52)
Được tạo bởi Blogger.
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
Tuy thế hay bình dân một chút để có dịp chơi đùa. Trước khi về im lặng giữa lầu vàng (giữa tháp ngà của chúng) ra khỏi mình xin hay cho muôn sao sống, thú vật, cỏ cây. Này đây nhốn nháo nhưng kiên nhẫn – chúng là muôn vạn con tằm dang độ ăn dâu – tiếng rào rào vang từng loạt ù trong hơi gió. Này đáy điều hòa tuy phiền phức, trong sự sống của đêm khuya bén với lên như tóc, muôn ngàn con chí, nhịp băn khoăn nghe chúng cắn vào Đầu. Hồn ta tùy theo cảnh ngộ mà thay đổi.
Khi
du mục, ta ngồi ngay lại, muôn sao là muôn vạn con cừu, ta kiêu ngạo
thấy mình có đôi cánh đại bàng: đến ăn ở cánh đồng đêm nào, chúng đều bị
ta bay về đón trước. Khi muôn sao là muôn vạn con chim sáng, lặng yên
chúng vẫn luôn luôn ca hát, hai tay vịn vào song sắt, ta đứng lên, nghe
chúng, ngoài lồng. Một ngàn cây trái, nỗi vui qua hồn ta như gió mát và
rung rinh hoa quả trên cao… Những mũi tên vàng, sự sợ hai vụt về, bưng
đầu lại, ta bỗng nghe dây cung đứt. Đó là hoa và ngước mắt chờ xem chúng
rụng… Đó là lệ và cúi đầu để khỏi thấy chúng roi… Hoặc vang trời! Lạy
Chúa, con đến quá bất thường, đó là bằng ánh sáng những tiếng hosanna mà
con muốn nghe trong một chiều phủ phục.
Cảm hứng! Cảm hứng! Quay nữa! Quay đi! Nổi dậy sau mi như một chút bụi mù, hồn ta há chẳng nhờ thế mà cuốn theo ngọc vàng châu báu. Quay nữa! Quay đi! Cho ta ra khỏi lòng ta, cho ta ra khỏi sức người, đừng ngừng lại nơi đâu ta sợ thấy trời xanh khoảng biếc.
Và xe quay trong một tiếng ngựa lồng, hồn ta đứng dậy vươn lên, trong những tầm vóc chưa cố bao giờ của quà đất.
Nhưng hồn ta dừng lại. Đứng yên một chỗ sông Ngân vẫn bay không dứt với bầu trời. Nằm yên một nơi, Thất tinh, máy sáng tạo ra thời gian, vẫn quay bảy cái trục vàng rạng rỡ. Kim tinh ôm màu ngọc lành. Hỏa tinh dốt cơn lửa dữ. Trời sao thản nhiên một sự sống riêng. Con ruồi làm nhặng quanh xe, sự hành hung của ta nào có ánh hưởng gì lên trẽn ấy? Một phút thôi, sừng sừng núi cao, thẳm mù vực cả, trước mắt ta hiện ra cái ý nghĩa của đêm trời.
Cảm hứng! Cảm hứng! Quay nữa! Quay đi! Nổi dậy sau mi như một chút bụi mù, hồn ta há chẳng nhờ thế mà cuốn theo ngọc vàng châu báu. Quay nữa! Quay đi! Cho ta ra khỏi lòng ta, cho ta ra khỏi sức người, đừng ngừng lại nơi đâu ta sợ thấy trời xanh khoảng biếc.
Và xe quay trong một tiếng ngựa lồng, hồn ta đứng dậy vươn lên, trong những tầm vóc chưa cố bao giờ của quà đất.
Nhưng hồn ta dừng lại. Đứng yên một chỗ sông Ngân vẫn bay không dứt với bầu trời. Nằm yên một nơi, Thất tinh, máy sáng tạo ra thời gian, vẫn quay bảy cái trục vàng rạng rỡ. Kim tinh ôm màu ngọc lành. Hỏa tinh dốt cơn lửa dữ. Trời sao thản nhiên một sự sống riêng. Con ruồi làm nhặng quanh xe, sự hành hung của ta nào có ánh hưởng gì lên trẽn ấy? Một phút thôi, sừng sừng núi cao, thẳm mù vực cả, trước mắt ta hiện ra cái ý nghĩa của đêm trời.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: các tác phẩm văn học việt nam
Nhãn:
Cuộc đời doanh nhân
