Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015

Sông ngưng suối đỏ
Lầu cây bước vàng
Bóng Hè sa ngã
Bên đường Thu sang
Cánh đan mối gió
Thuyền chim rộn ràng
Tường nhà ai đó
Cửa ngơ ngẩn buồn.
Trên lòng bé nhỏ
Một trời mây sang
Giọt đồng tan vỡ
Dư thanh ngỡ ngàng
Có ai thương nhớ
Trong miền vương sương
Thấp như hơi thở
(Màn buông nhẹ nhàng)
Bây giờ gục ngã
Những hình mến thương
Xin đưa thánh giá
Về trong hồn buồn
Đêm đà bỡ ngỡ rưng rưng sao vàng
Lòng tằm khôn gỡ
Nỗi niềm vấn vương
     Suốt hôm nay tôi đã lang thang khắp thành Bình Định tiêu ma, dưới một bầu trời trắng đục như mắt người mù. Buổi chiều rộng rãi, màu trắng ngẩn ngơ không đến không đi, bơ vơ một chút ở giữa sắc màu bầu trời đã là một người mù bị lạc. Tôi gặp những trẻ thơ không còn gì là thơ trẻ. Biết trước cuộc đời mình rồi ngắn ngủi – trên mặt trăng non – chúng mang sẵn dấu vết một chuỗi tháng năm chưa sống. Tôi đã gặp những người con gái, không sao còn được gọi là con gái, vừa xanh vừa ốm đến khủng khiếp cuộc đòi. Tôi đã nghe gãy vỡ ra từng khúc xương sống những dải đường dài dưới núi xe lăn.

Chiều tin tưởng

      Và con sông thổn thức đang kêu đòi yên nghỉ, tôi về đây, trên lầu Cửa Đông vắng vè, gởi mình cho mối vách rêu tường. Nửa lời vĩnh biệt cũng chưa nghe, thế mà chẳng biết tự bao giờ, ngày thu đã chết, sự sa ngã âm thầm của buổi chiều nay – như của một lâu đài cổ phế – hẳn là đau đớn đến trăm muôn.
       Ngang bóng đêm nhợt nhạt nhưng cũng đủ đem lại sự lạnh lùng, từng cánh buồn qua, từng cánh dơi qua. Tiếng cánh phần phật mang một sự run sợ hoàn toàn từ đầu đến cuối, vang to dường đã tìm ra lối chết. Tuy vậy, chết ở noi đây chỉ có nghĩa là sống lại ở một nơi nào. Này xem, dư âm của tiếng doi kia mà cũng là cảm xúc của riêng tôi, trong lòng tôi đang nhẹ lai ra từng vệt đen dài.
Cây khẽ nói lần từng ý gió
Bóng gửi hồn thơm xuống rợp đường
Một chùa có lẽ xa xôi lắm
Trên những lòng tin rót suối chuông.
        Bỗng từ đâu, vẳng dậy những tràng chuông của giờ cầu nguyện. Những tiếng sáng láng hẩng nắng trong Đêm của lòng u uất. Những tiếng thấp chìm như bầu mây bị đè ép bởi núi non của sắc trắng buổi chiều đông. Những tiếng dài như cả một lòng mong tưởng, như không gian giữa hai lòng mong tưởng.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: nhân vật văn học