Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015
       Thuở ấy, vào thời kiếp vô thỉ, ở trong Câm, lặng đứng muôn vật, muôn loài. Ban đêm, cúng Đẩu chưa phải tự quay như những người đã mất hướng vàng. Ban ngày – hình phạt dành riêng cho các dâng thiên tài – mặt nhật chưa phải trong mỗi chiều tàn tạ của đòi mình, ngoảnh nhìn lại chân trời lạnh của một ban mai danh vọng.

Trốn lửa

      Nhưng xin đừng tưởng muôn sao chưa ánh sáng! Không! Không! Đã có tự lâu rồi, nhưng đang ở ngoài sự hiểu biết đó thôi. Vậy, một buổi sáng, một buổi tối, mà không, mặt trời chưa lặn mọc thì làm gì có sáng tối, vậy một lúc kia một vì sao tự nhiên trồng thấy lửa của mình và đâm ra ghê sợ nó. (Nào ai hiểu được sự ghê sợ lạ lùng). Để trốn tránh, vì sao liền vùn vụt qua khắp bầu trời. Và sao Khuê, và sao Đẩu, và sao Lang, và sao Sâm, và sao Thương, tất cả các tinh cầu, nhật cầu đều đua nhau chạy. Các địa cầu làm gì có lửa, nhưng a dua chúng chạy thì biết làm sao? Cho đến bây giờ, cuộc đua vĩ đại nhưng điên cuồng ấy vẫn chưa kết liễu: của muôn sao đã hết đâu inh sáng và của các địa cầu vẫn vẹn nguyên khối đất tối tăm.
     Nếu mi là áo quần! Nếu mi là xiềng xích! Tài năng! Đau khổ! Nếu mi vốn thật ở bên ngoài! Nhưng một khi mi đã là bản chất của ta rồi, trú ngụ trong ta rồi, ta há để chạy trong ta mà trốn tránh. Máu kia và không khí nọ – làm sao không gặp gỡ – khi đã cùng lên trong buồng Phổi, để tạo nên sự sống, hun đốt dậy cuộc đời?
Như quả đất tạo ra một bầu không khí để lên hoa cỏ, ta sẽ tạo ra một bầu cô liêu để trong ấy thờ mi. Đau khổ! Người thợ cày ác liệt, lưỡi cày mi quá sắc, và mi đã đang tâm rạch nát hồn ta. Nhưng đau khổ, ta vẫn quỳ xuống bên đường, trong những luống cày kia, mi đã bỏ giống cho bao nhiêu mầu nhiệm.
      Xin hãy cầu cho cái thông minh tăm tối cua những người không tự biết mình! Họ đã rước vì thợ cày kia về giữa đồng nội trống không của họ. Một khi đất xới – đáng lẽ ngọc vàng – hỡi ôi, chỉ thấy mẻ sành!
      Xuyến Nhi – yểu điệu hồn ta – em sẽ ngồi đây. Hơi thở của trăng sao đang đến nảy mầm cho những hạt giống trên kia quý báu, và chẳng bao lâu nữa, chưa dưới dấu hiệu bình minh đâu, chúng ta đã có thổ cùng nhau gặt hái những gì hoa quả sắp ra đời.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: văn học viết việt nam