Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015
       Còn một tháng nữa sẽ xa nhau! Và thôi thế là không còn gì nữa hết. Người đi bước xuống cuộc đời. Người ở lại trên giấy tím viết thư, thay tên người bạn khác. Những cặp tình nhân bắt nhau thề thốt, bắt nhau hẹn hò. Lợi dụng thì giờ ngắn ngủi, họ đòi nhau từng chút yêu thương, đề lúc vàng đã vào tay, bỗng nhỏ lệ vì thì giờ ngắn ngủi.
Còn một tháng nữa sẽ xa nhau!

Còn một tháng nữa sẽ xa nhau

        Và bỗng một hôm, một buổi chiều (tại sao cũng cứ buổi chiều), trường học năm mơ thấy cửa mình tự mở, rồi dường như có ai bước nhẹ trên thèm. Và nằm khoèo ở bốn góc trời, các học sinh, trong khi xa xôi trường, nhớ đến người, bỗng thương tiếc cây xanh ngói đỏ.
      Và bỗng một hôm, mỗi buổi chiều (tại sao lại đến buổi chiều?) trường học sẽ nằm mơ thấy cửa mình tự mở, rồi dường như có ai bước nhẹ trên thềm. Và nằm khoèo ở bốn góc trời, các học sinh trong khi xa xôi trường nhớ đến người, bỗng thương tiếc cây xanh ngói đỏ.
       Một người nhớ đến một buổi sáng mùa xuân qua từ lâu. Anh chàng đang ngồi học bỗng nghe có tiếng lính kéo nhau đi tập ngoài đường. Vội vàng mở cửa nhìn ra. Và mắt anh ngưng lại bên hè, một đàn bướm đậu. Năm con, mười con, không, dễ thường nhiều hơn thế nữa – một ngày lễ bướm chen nhau trên một chỗ đất bằng. Anh chàng lén thầy giáo, viên giấy quăng ra, nhưng hơn mười bận đều đi sai cả. Giờ choi, ra đuổi, anh chàng sát mũi vào chỗ đất (để rồi ngạc nhiên không thấy một mùi hương ngát nào hết cả – quên đi rằng mình chẳng phải là loài có cặp cánh vàng), Anh đặt lên đấy một tờ giấy và đàn bướm không tìm ra chỗ cũ. Bây giờ nằm không, anh ví von một cách khá rẻ tiền:
       - Cái gì đã làm mất dấu trường tôi? Hay ai đã bỏ lên đó một tờ giấy trắng?Một người nhớ đến một buổi chiều (hình như vương lại từ mùa hạ). Bấy giờ là sau buổi học, anh bom xe soạn sửa ra về. Bỗng dừng tay lại, từ laboratoire gần đấy vang ra, giọng bổng trầm của một chiếc harmonica lẫn theo tiếng hát.
       Rồi động khung cửa trên cao, hai khuôn mặt đẹp, ngập ngừng giữa lá cây xanh. Lời ca và khúc hát dìu nhau đi trong mơ màng… “Soir de Rafles”, “J’ai deux smours”, toàn những điệu đã xưa, giờ đây hồ dễ không một ai nhớ đến. Phút giây chiều ảo não của âm thanh đã đưa anh về những ngày tháng xa mù. Chiếc hôn yêu lúc mói vào trường – một cuộc hòa nhạc năm đệ nhất niên – một người hay đi mà hát dưới bóng thông… những kỷ niệm đứng buồn trong sương của trời dĩ vãng.

Từ khóa tìm kiếm nhiều: các tác phẩm văn học việt nam