Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015
       Sự băn khoăn của tôi khiến thày tôi sung sướng. Nó quá lạ lùng. Bao nhiêu lần, trước những điều tin nhảm nhí, tôi lên lòi cãi lại, và người giận tôi đến mấy ngày luôn. Nhưng giờ đây…

Sự băn khoăn của tôi

… Bầu hời lặng ngắt chìm đắm trong sự thái bình. Bóng tối điều hòa chảy khắp mười phương. Giữa cảnh ấy, nhiệm màu, chỉ có thể là những ý nghĩ gì u huyền như bóng tối… Đem ánh sáng rọi vào, chỉ tổ bày ra những quãng trống không, những miếng mồi ngon cho chán nản. Vả nỡ nào chạm đến lòng tin của những người mà trong một phút tôi cảm hết cái rộng sâu của tinh họ yêu tôi. Cho nên tôi im lặng. Sự nhượng bộ của trí não mỗi lúc một tăng thêm, và từ hoàng hôn, tôi đi dần vào đêm tối. Hay từ bình minh ra đến giữa ngày. Khi say, ai còn phân biệt xem cái chan hòa kia là bóng đêm hay ánh sáng… Lòng hân hoan tan ra nước cả thịt da…
       Tôi nhìn thầy tôi. Người già quá rồi. Những nét răn chi chít trên vừng trán rộng. Tuy thế đôi mắt còn quắc thước như gươm sau mặt kính trong. Lòi nói của một bậc lão thành không phải để cho mình nghi hoặc. Băn khoăn lần nữa, tôi hỏi thày tôi:
– Mạng con thuộc sao La Hầu? Có thật không, thầy?
– Sao lại không? Nặng lắm.
       Cái ấy thật không ý nghĩa. Miễn, phúc tinh hay ác tinh, vị La Hầu ấy phải là một vì sao đã; trước khi bỏ thiên cung xuống chiếm hồn tôi. A thế ra đầu tôi đây dang nhốt một vì sao, đang chói lợi một phương vàng. Ý ngộ nghĩnh nhưng tôi có cười đâu. Nó làm tôi kiêu ngạo. Và vênh vang, tôi ngước mắt nhìn trời. Sao Bắc Đẩu quá nửa vòng đã xế bảy chiếc thuyền vàng. Sao Vịt ngừng bơi, nổi hẳn giữa hồ đởm bát ngát. Đã tối chưa giờ đây trên vườn sao rộng, mùa thơm tho mà lượn triều dâng sóng quanh tôi. Chắc hẳn thế nào cũng có sóng xuân lướt qua các cung sao ấy. Đấy hơn ngày thường, đêm nay chúng lấp lánh như sự nảy nở của những linh hồn…
Từ khóa tìm kiếm nhiều: các tác phẩm văn học việt nam