Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
       Vỗ cánh từ trang giấy, những chữ kinh thoát bay ra khỏi hầu thày tôi, roi vào đầu tôi, và ở đấy, đậu nên những con chim lạ. Ca-lăng-tần-già có phải chúng hay không? Ơi cái cảnh thiên đường chói chang lưu ly, ánh ngòi hổ phách, tạo chúng ra ai ngờ chỉ cần đến lời kinh trong một đêm thơm? Và dài tháp bỗng lên trong bầu trời tư tưởng. Ngang qua tất cả, giọng thầy tôi rướn mình nẩy nở như một thân cây. Chung quanh cỏ hoa đã mở hết giác quan, linh thính, chúng cúi đầu xuống đất nhuần sương, nô lệ.

Vỗ cánh từ trang giấy

       Mẹ tôi ra sân lúc nào không biết, bảo rất dịu dàng:
– Con lại đây lắng nghe tiếng chim lạ ra đời.
       Tôi ngạc nhiên:
– Chim lạ ra đời là sao hở mẹ?
– Ôi con tôi khờ khạo! Con chim nào kêu đầu năm ấy là con chim lạ ra đời. Tốt hay xâu thế nào, một năm đều do đó cả.
       Vốn nhìn thấy sự liên lạc ở trong mọi vật, tôi vui mừng mỗi khi – như đưa con về với Mẹ – có thể họp chúng cùng nhau cho thành một gia đình. Một cái dây nhợ xa xôi nhường kia – thời gian với một con chim – cố nhiên là đã làm tôi sung sướng. Tôi tưởng ra rằng suốt năm nay, của mười phương thế giới, bao nhiêu vị sắc thanh hương đã kết thành viên ngọc quý. Con chim nuốt nó vào hầu. Nuôi nó trong ấp yêu yên lặng… Cho đến hôm nay, vòng ca vỡ xổ, viên ngọc rơi trên lòng rộng rãi của đêm thơm. Không khí rung rinh và muôn loài chim khác cúi đầu hổ thẹn.
       Tiếng chim đã vụt lên tự một phương trời. Phương nào đấy nhỉ? Thôi không biết nữa. Lúc say sưa hồn bay đi khắp cả, còn chia ra phương hướng làm gì. Hãy đứng lặng chỗ, máy! Trước bóng Chim, năm Cọp đang quỳ xuống để nghe mệnh lệnh.
      Tôi còn đứng yên, tiếng chim đã bặt. Sự im lặng bây giờ là cả một cánh đồng đang hiến đất cho cơn tư tưởng cuộn dòng. Tôi muốn biến ra tượng đá, cho nghìn năm, những gì ràng buộc xuân lòng với xuân trời vẫn không sai mạch lạc.
        Một bàn tay đến trút sự êm ấm lên vai tôi. Không phải của ban đêm hằng dùng mơn má tỏi đâu để vô hình, đây là một bàn tay thực. Nhưng sao lại dấu sự cảm xúc của lòng con, hỡi mẹ? Mẹ đã đưa tim con đi bằng đầu mấy ngón… dìu lòng con bay qua bao cung bực thương yêu… Song cũng không xa lắm nữa bàn tay kia đã là sự rời rụng dưới đáy mồ. Soi sáng nó chỉ còn cái lập lòe của trí tưởng tượng ma trơi. Và chẳng một cành hoa nào đến mọc lên trên (như ước vọng của Anatole France) để mang cho lòng đôi làn hương ảo tưởng.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyen van hoc viet nam