Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
        Sự sống chi cho một buổi Ban Đầu, sự chết ấy là sức mạnh đòi hỏi qua muôn thuở. Đời con chỉ có thế thôi sao? Cái thở ra của con, cái hít vào của vũ trụ, cái thở ra của con lần nữa, cái hít vào của vũ trụ không cùng, một chút không khí chuyển luân, một sự hô hấp ở trong Cao Rộng.  Ái tình, danh vọng làm gì? Văn chường tư tưởng làm gì? Cuộc đời, cái dằn xuống cứa một đồng tiền, run sợ giữa sự mất còn của hai bề sấp ngửa! Cho con tin thật ở ơn Ngài. Cho con có thể tìm đến lòng trời mà khóc.

Ta đã dậy rồi, mệt nhọc như ngủ trong một bông hoa thơm mà dậy

       Và ta đã khóc… một ngôi lệ rụng, mang theo lệ vàng của muôn vì sao rụng trên cao. Chung quanh gay gắt đêm dài, ta ngồi đó, thương cho mình cát bụi.
        Từ lo, ta bước sang buồn, tù buồn rè lối đến sầu, từ sầu bỗng gặp cái vui không đợi. Mỗi cảm xúc sụp đổ một bức tường, rung chuyển một cánh cửa. Hắn đưa ta đi vào lòng vũ trụ sau khi thoát ta ra khỏi vũ trụ của tim người. Xếp bản ngã lại như gươm giáo, ta xin đầu hàng tết cả. Sự thọ khổ vẫn xả thân như sự ban ơn, đang mất bỗng thấy mình còn, ta giàu sang lên để hi sinh vô hạn. Dể có thể ngọt thơm hơn, cành hoa khi đa bỏ đài, dòng suối lúc tự lìa mình dể đến đầu cảm giác? 
        Một hạt không khí, đời ta, ta biết, nhưng ta thở vào cá bầu không khí chung quanh. Một con cừu, thân ta, ta hay, nhưng có lạc lồng gì đâu, ta đã lăn vào muôn vạn thân cừu khác. Ta thôi đánh phút giờ ngắn ngùi của con người, nhưng ta đa nhịp vào thời khắc bất tận của trời đất. Phỏng không như thế, chết giữa đêm nay, ta vãn vui cười.
         Bất diệt nghĩa là hoàn toàn một lúc. Muôn thời gian chín cho một tối, muôn Tuổi Tên vui một mùa xuân, thế thì đã hoàn toàn, nghĩa là bất diệt đêm nay. Người phút giây ta dự vào Tổng Hợp. Và ai cấm ta mang đi – như kẻ ăn mày chết giũa kinh đô một ngày đại hội – tết cả những gì, lộng lẩy, qua muôn đời, thấy bởi muôn người. Thêm, cái tuyệt đối chỉ nhóm lên một đỉnh, đã qua, không lại nấn ná chờ chỉ tỏ ra thiếu sự thòng minh. Ta cóc cần bất diệt. Cát bụi cứng riêng giá trị, ta lấy lại hình thể của ta: một điểm không gian. Và hạt vàng hiện giữa đêm vàng, ta cũng sẽ chói sáng lên một miền châu ngọc.
         Ta nhìn ra. Muôn sao thôi độc dữ. Không tách riêng ra tư tưởng để nói triết học giữa trời, chúng đã lẫn vào thí ca, trong chăn gối dâng lên tử cành vật. Ăn một chút gì tươi mát giữa cỏ cây, chúng ca lên những tiếng ca xanh. Hồn ta mệt mỏi quá rồi, khẽ rụng xuống đôi tay vụt tan ra thành suối ngọt. Ta tưởng đầu ta lênh bênh trong ấy, sáng ngửng lên, ướt đi một mái tóc vàng.
         Ta đã dậy rồi, mệt nhọc như ngủ trong một bông hoa thơm mà dậy.




Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyen van hoc viet nam