Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
       Nhưng tôi tưởng buồn bã hơn hết chỉ có cảnh sau này:
     Một ngày kia, cột cho mụ vợ, người ta sẽ đóng tôi vào ẩm mục của gia đinh. Chiều nào nhắc ghế ra sân, tôi ngồi nhìn mây bay gió thổi. Trời cao tột mấy từng trời, núi xa xanh không hiểu nghĩ suy gì bỗng thâm màu lại.  Và cũng chẳng hiểu vì sao, thiết tha không gian lại làm tôi nhớ đến nhà trường. Vài giọt lệ rơi châu trên mí mắt. Vợ tôi ra gọi vào ăn cơm tối, thấy nước mắt tôi, người sẽ nghĩ làm sao? Ai đến trả lời cho tôi rằng tôi nhớ cái trường lúc đó.

Những tưởng tượng của tôi

       Một đứa con nữa ra đời, một cái quả để còng đầu tôi xuống tuổi già của tâm hồn cũng như của thể chất. Và chẳng may trưa nào đó, một trong những người thường biết cánh tay tôi, lạc vào bình yên ẩm thấp của gia dinh tôi. Một bữa cơm ngon, một chiếc mùng dọn sạch, thau nước sau khi họ thức dậy, bạc vài đồng để tiễn họ đi xa.
Và khi người phái bộ của dĩ vãng đi rồi, tôi sẽ kêu con tôi để bảo:
– Đó là một người bạn thân, xưa kia, thầy ở nhà trường. Bạn thân mà thôi. Chữ bạn yêu, đã lâu, lẫn rồi, người già không dùng đến nữa.
       Ôi, bỏ trường mà đi! Bỏ lòng mà đi… Hỡi những học sinh khi ra khỏi trường, nhớ vứt giả sách vở cho những tên cu-li canh cửa. Không phải lo mai sau nhớ lại, nhưng sợ rằng góp nhặt bao nhiêu vẫn chẳng gọi nên vết tích gì. Cũng đừng hiểu lầm để thở than khi lưu luyến cổng trường: “Kỷ niệm sẽ bị chôn sâu trong trí nhớ”. Không! không! xác chết thường hay lấy lại được hồn. Hãy nói rằng: Kỷ niệm đã đem nhau ra khỏi cửa hồn, và cuộc đòi gian xảo lấy bạc vàng để đánh lận của ta bao nhiêu hương và sắc.
      Ôi! ngoài kia nắng cao muôn trượng, gầy gầy trời xanh mở giữa cô liêu. Cây trong sân rẽ lá cho gió thổi một nguồn tươi. Tiếng chim sẻ rơi thành muôn vàn chấm nắng. Chỉ một chốc nữa thì đến giờ choi, các học sinh sẽ đi qua trên những lớp sỏi mòn, và sân trường lại phủ thêm một lần kỷ niệm.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyen van hoc viet nam