Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
      Bay lượn, múa nhảy phỏng làm gì nữa? Ta đọc vội một tập sách khi chưa thấm nhuần cỏ hoa của mỗi trang riêng, uống tràn một chén thơm khi chưa vào thểu biển trời của từng ngụm một, vô biên ta đòi hỏi nó chỉ vì ta chưa hiểu Vô Biên. Một mai khi từng điểm cứa nó đã gạn chảy vào ta tất cả cúi ý nghĩa hãi húng – hồn líu lại, lưỡi khô đi – ta rụng xuống giữa lưng chừng trời mà chết. Chằng phải cảnh bài trí cho cái Có của thế gian, chẳng phải sự biện hộ cho cái Không của vũ tm, mà để rạng rỡ danh Cha, mà dể đày dọa kiếp Người, bầu trời chỉ có ý nghĩa thế thôi, hai công ở trong một việc. Chúng ta đây, say sưa với thương yêu, quay cuồng theo thú dục, cố bưng bít dấu che bằng tường đất bùn của xác thịt, cửa the lụa cứa tăm tư – hễ là người thì phải đọc thiên chương”‘, giơ đầu ra cho nắng tinh thần chói rọi.

Sao rơi, sao rơi

         Ôi, cái hay của Trang Sách Lớn – dề có sự sống cho nó khi vào bất diệt, liền rút đi sự sống của hồn ta!
         Muốn cho đỡ ngợp, họp muôn sao thành một gia đình, chú ý đến cái danh hiệu một đêm, ta gọi chúng là không gian. Nhưng nếu muốn băn khoăn, phân tích ra từng cá nhân, tìm cái ý nghĩa nghìn đời, ta phải nhận ra rằng đó là muôn vạn thời gian khác nhau đang dừng bên nhau mà sáng. Người sinh trong một thuở, rồi ra ta có đáng gì đâu. Cố một đăng Chúa Trời chăng? Trước danh vọng cứa Ngài, ta lẩn đi trong muôn vì sao nọ. Không một đấng Chúa Trời chăng? Tan ra tro bụi, ta chỉ là một vi trùng trong tro bụi muôn sao.
        Đè lên người này, cỡi lén người nọ, ở trần gian, ta đã tin vào tài năng chói sáng của ta. Ta kiêu ngạo, vênh vang: sự dọng vàng cứa thiên vạn tải cũng không khó chịu hơn thế nữa. Nhưng thứ bay lên một chút, có phải linh hồn ta vụt khô héo đi chăng?
      Thương cho ta, ta thương cho tất cả loài người, tất cả bầu trời, tiếng biển đổ ầm trong đêm tối, lớp người trào lên rồi rút xuống trên mặt địa cầu, những vì sao mọc dậy và tắt ải cho quãng rộng, dấy chỉ là lời kinh của mẹ ta đọc giữa khuya, những dữ tràng không dấu vết, đem mình đọ với hư vô, chết đi chưa kịp thấy hư vô.
      Một bóng sao sa, rơi vào cõi chết, rứt đi máu sáng, mang theo hồn sống của những vì sao còn sót lại ngang trời. Thời gian tự hỏi: Có phải mình chăng? Hạt lệ sẽ dừng: Hay là ta đó? Và cánh hoa thơm trước ngõ bỗng âm thầm e ngại cho đôi hạt sương đêm. Sao rơi! Sao rơi! Roi mãi. Sự sống không còn thấy nữa, ra đây sự chết đa thành lệ luật mất rồi.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện văn học việt nam