Bài viết mới nhất
Tất cả bài viết
-
▼
2015
(52)
-
▼
tháng 7
(52)
- Kinh nghiệm khi sửa chữa tác phẩm
- Nội dung quyết định kỹ thuật
- Làm việc phải có dàn bài
- Không ỷ lại vào cảm hứng
- Phải sống trong tài liệu
- Những thành quả đạt được nhờ Brown
- Một phương pháp sử dụng tài liệu điển hình hóa sự ...
- Không nên tham lam và nô lệ tài liệu
- Phân loại trong khi ghi chép
- Kinh nghiệm sử dụng tài liệu
- Phối hợp ghi tại trận và ghi thường ngày
- Nên ghi theo lối lấy note
- Không nên lệch về một giác quan hay một loại cảm g...
- Các chi tiết tiêu biểu giúp ghi chép khoa học
- Lợi ích của việc ghi chép
- Tầm quan trọng của việc ghi chép
- Lề lối sống của cán bộ văn nghệ phải thế nào?
- Đi sâu vào mâu thuẫn của sự việc
- Tìm tài liệu của sự việc trong những lúc biến thể
- Xét vấn đề trong thể động và trong quá trình
- Hoàn cảnh và những vấn đề tương quan
- Hoàn cảnh làm khung cho sự việc
- Phải định rõ kế hoạch chương trình
- Phải hiểu rõ vấn đề về các phương diện chuyên môn,...
- Một vài nguyên tắc trong việc tìm tài liệu
- Sáng tác “từ sự thực mà để trở về với sự thực”
- Việc quan trọng của vấn đề tìm tài liệu
- Ta đã dậy rồi, mệt nhọc như ngủ trong một bông hoa...
- Sao rơi, sao rơi
- Ý nghĩa của đêm trời
- Một cõi trời vàng
- Vàng sao đêm tin tưởng
- Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước trả lời
- Những sự thực rất đỗi thường tình
- Chúng vẫn có những nỗi niềm thổn thức
- Sõi tối
- Những tưởng tượng của tôi
- Vì một tháng nữa đây tôi đã bỏ trường mà đi
- Còn một tháng nữa sẽ xa nhau
- Con đang bước xuống cuộc đời
- Bỏ trường mà đi
- Trốn lửa
- Khai bút ngày xuân
- Tết một bài ca và giao thừa
- Mỹ thuật và tuổi vàng
- Vỗ cánh từ trang giấy
- Khí vị của cả mùa xuân
- Sự băn khoăn của tôi
- Tình thương mẹ vụt sáng lên như nến
- Kéo về nơi khuất dạng bóng chiều
- Một chiều chán nản như hôm nay
- Chiều tin tưởng
-
▼
tháng 7
(52)
Được tạo bởi Blogger.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
Mà cũng như sự chói ngòi trước khi tiêu diệt của những
linh hồn. Ai thử giảng cho tôi vì sao giữa buổi ngọt ngào mùa xuân đi đến thế
kia, vẫn có những ánh sao rơi, những kẻ đủ tay áo mà đứng dậy. Phải chăng đấy
là những bệnh nhân của giường đau vĩ đại và hoi hóp đến hôm nay mói rũ bỏ linh
hồn cũng chỉ để vẽ ra nhiều trái ngược chua cay. Đồng thời, như thế, ở cõi Trần
biết bao kẻ đang xế về xứ Chết… Muôn vàn ý buồn tuôn theo suối sáng muôn sao.
Tôi sợ hãi cúi đầu và bỗng nghe trên đồng rộng rãi của lòng mình vang dậy có
tiếng chân ai dày đạp.
Nhưng rồi một tin gió qua
mang theo một sự an ủi nhiệm màu. Như những đống vải nằm chờ bàn tay sáng láng
của bình minh đến vớt lên, trước mắt tôi lù lù hai hàng cây mực. Không một hoi
lá rụng, không một thoáng chim kêu. Vũ trụ đặt một bàn tay trên ngực. Bỗng
nhiên (đấy những dòng suối, những thân trăn) trăm nghìn cánh gió vút ra từ Rừng
Im Lặng. Ngạc nhiên khắp cả hồn tôi. Nào thấy dâu hiệu gì báo trước. Nào tôi
nghe chân gió đến từ xa.
Thế mà bỗng nhiên có gió. Gió lại từ đâu? Tôi nghĩ
ra rồi: mùa xuân nằm trong lòng, thảm đạm của mùa đông, như vậy, nâng bởi tay
cây, gió “chết” giữa một bầu yên lặng. Sự đau thương chẳng khác, nó vốn ở lòng
người. Nó thụ thai trong những chiếc bào thai, không đến tự bên ngoài, không
lại từ sự vật. Đây chỉ là những cái khung sắc màu bạc nhược cho nó diễn tấn
tuồng muôn sắc muôn màu. Vậy sao còn trốn tránh đau thương? Vậy sao còn oán thù
ngoại cảnh? Tôi thôi nhắm mắt để ngăn ý chết, cúi đầu để giận muôn sao. Phải
thương phải yêu tất cả. Cho đến giàu sang như mùa xuân hôm nay vẫn còn mang
những chuyện khổ đau. Vì sao xuân tàn, hoa xuân rơi, nhạc xuân tắt? Vả đến đây,
mùa xuân chắc gì đã tự ý của mình? Dỗ thằng nhỏ của tôi kia tự ý nó ngồi đun
nước cúng?…
Đang bị những ý tưởng viển vông rẻ mạt ấy bao vây,
bỗng tôi nghe có tiếng gọi tôi đến lễ. Lạy từ tốn như một ông quan trong đồ
triều phục, tôi sợ e cử chỉ của mình sẽ ghi chép bởi những linh thần. Đêm đứng
khuya rồi. Thầy tôi khởi sự khai kinh Di Đà, giọng sắc sảo nâng lên bởi khí vị
của cả mùa xuân ấm.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện văn học việt nam
Nhãn:
Cuộc đời doanh nhân
