Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
        Tôi không phải hạng người chán nản, nghe đêm đến vội đi tìm khoái lạc, cái dầu lắc lư không vặn chặt vào cái cổ, hai tay đút túi quần như hai chiếc mu-soa. Ngược dòng với bọn trên, tôi cũng không phải hạng người xuôi chảy từ khoái lạc về vũng hồ lưu đọng của gia dinh, biết hồ ở đằng xa cũng có, vì mình ứ dặc bẩn rác cũng có lê la ngoài đường từng giây từng phút.

Sõi tối

        Tôi là hạng người đang bình tĩnh ở trong phòng học bỗng nghe ai gọi bên ngoài. Tiếng gọi buổi chiều, khi nắng sắp tan thành rượu, lên hăng sôi và dọa làm rạn vỡ bình ngày. Tiếng gợi buổi trưa, trời bỗng xa khơi, e ngại cho giấc mộng của trẻ thơ, nhà kia vội khép đôi cánh cửa. Của một trang giấy trắng đang đòi hỏi hư vô, của hoa sứ hoa đại, ban đêm uốn lưỡi mềm quyến rũ những loài ma khát mật. Gọi gấp rút tuy gọi mơ hồ. Có thể ở lại lắm lắm. Nhưng ở lại thì thôi. Mỗi vật đi thêm một kiếp nữa giữa luân hồi. Bụi có gặp tro chăng, nhân duyên ấy phải chờ trong muôn triệu.
         Rồi ta vội vã xuống lầu. Mở cửa. Ra đường. Chạy phăng về một ngả nào. Hoàn Kiếm. Tây Hồ. Nam hay là Bắc. Ôi, cái chí hướng con người khi mới đến đời. Ôi, cái mạch lạc dòng suối lúc vừa thoát đất. Ôi cái dòng sông! Ôi cái ngọn gió! Ôi cái con người!
        Đổi sự tích trữ giàu sang nhưng mơ hồ một chỗ ra cái dàn bày hao mòn nhưng rỗ rệt nơi nơi, sức lực chúng ta tìm một sự sống, lấy một con đường và chúng ta gọi đấy là Phương Hướng. Sức lực dùng rồi. Kim chỉ nam yếu đi. Phương hướng không tìm thấy nữa. Giữa đường đứng lại, chúng ta sẽ hỏi “Bây giờ nên về đâu?” Khi ấy một ngấn điện, một bóng cây cũng trở thành hướng dẫn. Vu vơ ở trong thần bí, mờ mờ nhân ảnh, người khách chờ đêm lắng nghe một cái quay búng sẵn trên giòi. Đi choi vẫn rủi may như là đi đánh bạc.
      Thật ra không chút rủi may. Ban ngày ta làm một bệnh nhân chạy vài phương thuốc, một con buôn theo ít món hàng, một kẻ đi choi lượn người đi dạo, chứ ban đêm ta làm một cái gì cao hơn thế nữa để tìm đến những cái gì khác lạ thế nhiều. Bao khi, đứng trước những lâu đài kia, bực dọc như một dòng lệ muốn chảy mà không chảy được, ta thấy lòng mình có một nỗi gì không thể nói ra. Sự thật đó chỉ là linh hồn sự vật mà chúng không thể nói ra. Ta đã mang vào lòng ta linh hồn sự vật. Vốn thù ghét tri giác thiên hạ không ưng gặp nó ở người, càng hơn nữa ở trong đất đá.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: các tác gia văn học việt nam