Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
        May thay, ẩn nấp nhưng chằng xa xôi, sự cứu vớt muôn đời: linh hồn ta đa vừa đến kịp. Thoát khỏi người ta như một cơn gió lớn, mạnh bạo như một viên dũng tướng, oai nghiêm hắn đứng sát bên ta… Gục vào chân nó trong một niềm giao phó – ta không biết nữa – mặc cho linh hồn ta đêm nay liệu mà xử trí với bầu trời.

Một cõi trời vàng

        Sao lại sợ sệt, hắn cùng ta, há chẳng phải những nơi giao hữu? Thuở ấu thơ, ra chơi ngoài đồng rạ, biết bao đêm ta đã ngủ đi, dưới bóng hắn, tin cậy và yêu dương. Lớn lên, về cái xứ sở tinh thần là thành Bình Định, để đọc hắn, lại bao đêm ta lên trên Lầu Tư Tướng. Bao nhiêu cừ chỉ của ta đều hướng về phía hắn, những dây tơ quấn lấy những chiếc đinh vàng. Lúc nào mất sự thơ dại ban đầu, cũng như lúc nào để linh hồn khô cạn trong bao nhiêu công cuộc văn chương rồ dại, ta đều ngừng nhìn lên trên đó. Chờ đợi những gì? Một sự tha thứ ư? Làm như ta đã hứa hẹn với bầu trời! Một sự ban bố? Làm như bầu trời đã hứa hẹn cùng ta. Mặc kệ, với cái ngứa mặt rất đỗi phụng thờ, ta vụt là một người con.
         Đặt tay lên đầu ta, bàu trời trở thành người mẹ. Hạnh phúc ròng ròng chảy bên má ta như sữa ngọt, trong khi – hai nguồn tôn giáo – từ mắt ta, ứa ra hai dòng lệ tín thành. Luôn luôn mơ tưởng các vì sao, ta đa nói:
         - Những vì sao mơ đến những đầu thi sĩ.
       Một niềm quý trọng, đúng như mắt thấy ta xem trên kia là một cõi trời vàng. Những khối kim chất tinh ròng, mang nhưng đời sống hiểm nghèo, quay lộn trong muôn vàn khinh thanh ác độc. Cứa những đất Cao Miên, của nhưng trời Ấn Độ, của nhưng đêm khuya trên nước cũ Chiêm Thành, chúng có tính chất làm khô hồn ráo mâu như vôi và run rẩy thịt da ta như bịnh sốt rét. Vàng! Vàng tất cả thu khép nên đá sắt cứng cỏi hung tàn vì không chịu cảm thông. Cái đầu tròn, cặp kính tròn, quen ở quả đất tròn, chi những nhà thông thái mới tin rằng muôn sao tròn và bằng… đất! Tài năng tầm thường cằn cỗi ngay đi một khi lạc vào xa lạ, chi nhưng nhà thơ không không gian vì gãy cánh mới tin rằng trên kia có quần chúng, có… người! Lầm! Muôn sao đẹp một cái đẹp… giết người. Cái đẹp bao giờ cũng phải giết… Người. Không lễ sống, không Hy, Sinh, sao thông cảm với thần minh? Giết chóc đi, hy sinh đi rồi thần minh sẽ đến. Đá trần gian trong một cái dứ nhào, giăng linh hồn bão táp bay lên, ta đêm nay chịu đựng cho muôn sao tàn ác.