Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015
       Sắc nắng dần nghiêm lại rồi gió nam về dấy bụi mù quấy rối ý xanh cao. Mỗi buổi mai hoa soan bùng sáng với mặt trời. Nệm đỏ chăn xanh, ngày dịu ngả mình trưa, đôi tiếng ve nhịp theo im tĩnh. Đến khi không gian thiết tha nhớ đến nắng vàng thì buổi chiều qua rất nặng nề, chắc bởi vừa trôi vừa mơ mộng.
      Ôi! đất trời bỗng nhiên mang hồn một người Do Thái phiêu linh. Mùi muối biển nổi lên đậm đà trong mạch gió tuôn theo, ấy là nồng mặn của Ấn Độ dương gửi đến. Và bụi mù bay ở ngoài kia cứ xem những vẻ dàn bày ở dưới vòm xanh, hẳn đã từng qua sa mạc Phi châu.

Bỏ trường mà đi

        Nhưng thầm kín hơn hết chỉ có tình ý của hoa soan. Hãy lắng nghe màu tươi trôi chảy đến sắc buồn, sự già nua mỗi lúc mỗi tăng trong nửa phút giây dịch biến. Chỉ một ngày mai thì hoa soan đã là hoa cuối chợ đầu đình. Ôi! Mi đến giữa bụi lường và mất đi theo cỏ rác! Và những đàn ve nữa, một khi mùa hè đã khuất, người ta liền quét dọn với hoa khô.
       Những tràng học kia, nằm mê trong nắng thì bởi lẽ gì cũng nhuốm nỗi buồn những người Do Thái phiêu linh. Cửa mi mở rộng, tam cấp trơn tru, ta nghe mi gọi đàn con thơ sạch của mi và bảo:
– Các con ơi! mùa thu và mùa đông lạnh lẽo đã qua rôi. Những cánh cửa không còn cùng nhau chung kết nôi buôn, bây giờ đất trời nắng ráo, các con có thể rời ta. Ôi! mái ngói của ta đang rên lên vì những lời kêu gọi trẽn cao, sao các con vẫn dửng dưng với bao nhiêu thúc dục bên ngoài?
        Mùa xuân khi hoa cỏ giàu sang, phấn hương thịnh mãn, lời mời đưa nào đâu rõ rệt thế này. Và bây giờ nắng nghiêm gió khắc, sự biệt ly lại hiện đến trên đường lót chông gai ngăn bước của chân non.
       Những cậu học sinh mấy năm nay điệp lẫn với thái binh của bàn của ghế, cũng đã bắt đầu thành những người Do Thái phiêu linh. Tôi thấy các cậu, vào những giờ học, ngôi thư ben sách vở, mắt mờ di huyễn hoặc bởi hạt ngọc vô hình của dôi điểm không gian.
       Vâng, cũng có đôi người mơ đến một cảnh nhà trên núi đôi nào đó, nuôi sống bởi dăm ba mẫu ruộng, một sức trâu hay một sức bò. Đôi người mơ đến sự cầm tù có lương trong một mái sinh nhai nào đó làm nô lệ tháng ngày cho cái đồng hô ông chủ, rút bớt không gian hầu yên tĩnh với thời gian- Nhưng rất đông là rời bỏ gia đình, làm thia lia vang bóng cho sự rời bỏ nhà trường! Họ sẽ lấy độ đường dài làm nóng bánh xe lăn (trai trẻ vốn dang thèm sức nóng).
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện văn học hay