Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Hai, 20 tháng 7, 2015
       Một tiếng tan rồi một tiếng roi, trên mỗi cái mạng nhện mà âm thanh giăng trải, âm thanh tự làm buổi mai để rụng xuống một viên sương ngọc. Tất cả những tiếng ấy đều vươn ra, đưa những ngón tay dài bằng âm điệu nâng đỡ lấy nhau, dìu dắt lấy nhau. Và trong sự hòa hợp kia, người ta thấy dựng lên (không dàn ra thì đúng hon) cả một hòi thương mến ngọt ngào.
      Lúc linh hồn của sắt đồng đã vỡ tan rồi, không khí như trĩu nặng thêm lên, đứng phắc lại trong một niềm kinh khủng. Bầu trời bị đè ép dưới vạn trượng buồn ướt át bỗng rưng rung lệ vàng của hàng muôn ngàn sao sáng, khiến cho lòng tôi thấy mình cùng bệnh với bầu trời dần dần xây những lầu Mộng Tưởng (tháp Mộng) ngất mây xa.

Một chiều chán nản như hôm nay

      Biết bao nhiêu người phút này đang quỳ trước điện thờ, đầu cúi xuống để nhìn vào tim rung động, tay lần tràng chuỗi, như lần những khổ đau đã thành ra trái hạt của đời mình.
      Họ tìm thấy một lời an ủi, một “tiếng gọi đường về” trong tràng chuông ấy! Sung sướng thay lòng họ, chống đỡ bởi một niềm Tin. Như đom đóm bay lên tìm dàn trong cánh đồng sao, họ có thể đặt hình ảnh lý tưởng của mình trong một đấng thiêng liêng cao cả. Lòng tôi không tin không tưởng, để tìm bóng dáng, biết đưa tôi đến một Xứ Xanh nào?
       Những trưa hè, trước Lầu Cửa Đông này, những cành tre khát lả xõa đầu ra đòi nước mặt hồ. Quặn mình lại trong một nỗi đói đau thương, những thân sung vươn lên trời như những thân rắn dữ. Không gian khủng hoảng sụp từng vực thẳm (hố sầu muộn? hố cô liêu?) để bụi cây theo gió và lá quay cùng bụi mù bay.
        Bao nhiêu yêu thương của lòng tôi phải đâu đã chết. Ở trong trời rộng, chúng im đi chỉ vì đang kết đọng thành mây. Và này đây hỗn độn chuyển vần, chúng mưa xuống một chiều mưa tin tưởng. Hãy dụng mau cho tôi một hình ảnh để trong phút lòng thẳng căng (hay mềm yếu) tôi quỳ xuống và đôi môi sẽ gọi: Thầy ơi! Thầy ơi!
       Cố tạo lấy lòng tin như một ít ngọc vàng, chiều nay con sẽ đến chờ đợi ơn trên trong bụi lớn. Hãy thương con, réo gọi lòng con dậy. Như cánh sao ở giữa rừng trời, tiếng nai ở trong quãng thẳm, giữa lòng cao, xin cho thổn thức lòng con. Cho con nỗi khát của cành tre, nỗi đói của mình cây, cơn điên cuồng gió bụi. Lâu lắm rồi, ngòi thơ ngây dại của con đã viết, một chiều chán nản như hôm nay:

Điên! Điên! Điên! Và say nữa, xin say
Điên đến chết và say cho đến khóc
Say thêm nữa! phút giãy điên vàng ngọc
Trả bằng hồn bằng máu cũng không từ
Đây noi dấu của muôn nghìn bộ lạc
Rốc máu buồng tim, giết hồn lấy xác
Ta cao dâng tế lễ đấng Thiêng Liêng
Nhạc đâu rồi? Lễ vật sắp đưa lên
Xin mau nổi cho hồn ta rúng động.
Sống! Sống! Sống! Ta chết đi vì sống.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: văn học viết việt nam