Bài viết mới nhất
Tất cả bài viết
-
▼
2015
(52)
-
▼
tháng 7
(52)
- Kinh nghiệm khi sửa chữa tác phẩm
- Nội dung quyết định kỹ thuật
- Làm việc phải có dàn bài
- Không ỷ lại vào cảm hứng
- Phải sống trong tài liệu
- Những thành quả đạt được nhờ Brown
- Một phương pháp sử dụng tài liệu điển hình hóa sự ...
- Không nên tham lam và nô lệ tài liệu
- Phân loại trong khi ghi chép
- Kinh nghiệm sử dụng tài liệu
- Phối hợp ghi tại trận và ghi thường ngày
- Nên ghi theo lối lấy note
- Không nên lệch về một giác quan hay một loại cảm g...
- Các chi tiết tiêu biểu giúp ghi chép khoa học
- Lợi ích của việc ghi chép
- Tầm quan trọng của việc ghi chép
- Lề lối sống của cán bộ văn nghệ phải thế nào?
- Đi sâu vào mâu thuẫn của sự việc
- Tìm tài liệu của sự việc trong những lúc biến thể
- Xét vấn đề trong thể động và trong quá trình
- Hoàn cảnh và những vấn đề tương quan
- Hoàn cảnh làm khung cho sự việc
- Phải định rõ kế hoạch chương trình
- Phải hiểu rõ vấn đề về các phương diện chuyên môn,...
- Một vài nguyên tắc trong việc tìm tài liệu
- Sáng tác “từ sự thực mà để trở về với sự thực”
- Việc quan trọng của vấn đề tìm tài liệu
- Ta đã dậy rồi, mệt nhọc như ngủ trong một bông hoa...
- Sao rơi, sao rơi
- Ý nghĩa của đêm trời
- Một cõi trời vàng
- Vàng sao đêm tin tưởng
- Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước trả lời
- Những sự thực rất đỗi thường tình
- Chúng vẫn có những nỗi niềm thổn thức
- Sõi tối
- Những tưởng tượng của tôi
- Vì một tháng nữa đây tôi đã bỏ trường mà đi
- Còn một tháng nữa sẽ xa nhau
- Con đang bước xuống cuộc đời
- Bỏ trường mà đi
- Trốn lửa
- Khai bút ngày xuân
- Tết một bài ca và giao thừa
- Mỹ thuật và tuổi vàng
- Vỗ cánh từ trang giấy
- Khí vị của cả mùa xuân
- Sự băn khoăn của tôi
- Tình thương mẹ vụt sáng lên như nến
- Kéo về nơi khuất dạng bóng chiều
- Một chiều chán nản như hôm nay
- Chiều tin tưởng
-
▼
tháng 7
(52)
Được tạo bởi Blogger.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
Khai bút
Sau giao thừa, ngay tối ba mươi hoặc một trong ba ngày Tết, người ta thiết bút nghiên để lễ đức Văn Xương. Khấn vái xong, ông chủ nhà sụp ngay xuống chiếu. Một giây im lặng để định lại xác hồn – xác kết hợp đất đai, hồn lung linh không khí – và phụng hoàng bay lượn, con người kia chỉ còn là sự phô trương của một sức mạnh tinh thần. Thời gian không gian tối tăm chính vào lúc đó. Cái Ta kêu gọi cõi bờ chính vào lúc đó. Tức thì, vân phê trên giấy hoa tiên hạ xuống một niên hiệu hoàng triều. Sông núi liền tách riêng ra, và như có sự chứng nhận của Đất Trời, sức thần bí của Can, Chi bắt đầu hôn phối. Từ những xứ huyền hoang vạn cổ bay về, một Tí – Sửu đã gặp cùng một Giáp – Ất và thế là định đoạt cho tai ương, họa phúc của cả đất trời, của cả con người. Hắn đến đây rồi, không chức tước phẩm hàm, không bầu đoàn thê tử, trọn và nguyên như buổi xưa kia.
Sau giao thừa, ngay tối ba mươi hoặc một trong ba ngày Tết, người ta thiết bút nghiên để lễ đức Văn Xương. Khấn vái xong, ông chủ nhà sụp ngay xuống chiếu. Một giây im lặng để định lại xác hồn – xác kết hợp đất đai, hồn lung linh không khí – và phụng hoàng bay lượn, con người kia chỉ còn là sự phô trương của một sức mạnh tinh thần. Thời gian không gian tối tăm chính vào lúc đó. Cái Ta kêu gọi cõi bờ chính vào lúc đó. Tức thì, vân phê trên giấy hoa tiên hạ xuống một niên hiệu hoàng triều. Sông núi liền tách riêng ra, và như có sự chứng nhận của Đất Trời, sức thần bí của Can, Chi bắt đầu hôn phối. Từ những xứ huyền hoang vạn cổ bay về, một Tí – Sửu đã gặp cùng một Giáp – Ất và thế là định đoạt cho tai ương, họa phúc của cả đất trời, của cả con người. Hắn đến đây rồi, không chức tước phẩm hàm, không bầu đoàn thê tử, trọn và nguyên như buổi xưa kia.
Trong ba chữ tên rõ ràng, cái mơ hồ của cả một cuộc đòi kết đọng. Ta ngỡ đấy là một viên ngọc rạng, và nó chói ngời lên cho đến hư vô. Thật thế, nhỏ to như một hoi thở một linh hồn – bất kỳ một ai, tôi không nói riêng các ông thi sĩ – khi đã mang tuổi tôn danh hiệu ở cõi trần, tất là đã kêu gọi bởi một nơi nào đó. Và trăm muôn cử chỉ của đời hắn, dù trong một cái ăn uống mà ta thấy tầm thường, cũng chỉ là đáp lại cho sức mạnh xa xôi kia, đều vâng theo sức mạnh xa xôi kia. Nếu chẳng thế sao còn chữ phụng rất đỗi nhu mì. Phụng khai thần bút… Một kiếp sống phụng khai thần bút… Thế là cuộc đời mở cửa, bao nhiêu sức mạnh trong nắng ùa ra, ruộng đất khỏi sự cày bừa, sông suối bắt đầu tuôn chảy.
TƯỢNG TRƯNG
Mọi sự mọi vật, cứ như thế trở thành tượng trưng. Không, không phải tượng trưng mà là sự thực. Tháng này quả là tháng chính nguyệt, ngày kia cát nhật và ngọn bút nọ bút thần.
Ngọn nêu ấy là loài thảo mộc đầu tiên đón chờ ngọn gió đầu tiên, áo quần ấy là những sắc màu thứ nhất chói rọi trên những người thứ nhất. Và đêm hôm đứng giữa sân trời, mẹ ta chờ một con chim lạ ra đời, bà có tìm bóng dáng gì đâu, bà tin ngay vào tiếng chim khai thác ấy.
Như nhà thơ nọ quay cuồng trong ngôn ngữ, chung đụng với sự vật, bao lâu nay chúng ta chỉ gặp toàn những khối vô tri. Thế rồi cũng có một lúc nào, cái vỏ che đậy của chúng võ ra, trên mỗi cục sạn, trên mỗi chiếc lá, trên mỗi cành hoa, như một lối trời, hé ra một khung cửa nhỏ. Phóng trực giác chúng ta qua đấy như một con dao, chúng ta sẽ đâm trúng linh hồn sự vật. Đưa linh hồn ta qua khỏi đó, ta sẽ tìm ra những gì đã mất ban đầu… Và ăn Tết, chỉ có nghĩa khi nào như thế chúng ta ăn Tết.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: nhân vật văn học
Nhãn:
Cuộc đời doanh nhân
