Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Ba, 21 tháng 7, 2015
         Khai bút
        Sau giao thừa, ngay tối ba mươi hoặc một trong ba ngày Tết, người ta thiết bút nghiên để lễ đức Văn Xương. Khấn vái xong, ông chủ nhà sụp ngay xuống chiếu. Một giây im lặng để định lại xác hồn – xác kết hợp đất đai, hồn lung linh không khí – và phụng hoàng bay lượn, con người kia chỉ còn là sự phô trương của một sức mạnh tinh thần. Thời gian không gian tối tăm chính vào lúc đó. Cái Ta kêu gọi cõi bờ chính vào lúc đó. Tức thì, vân phê trên giấy hoa tiên hạ xuống một niên hiệu hoàng triều. Sông núi liền tách riêng ra, và như có sự chứng nhận của Đất Trời, sức thần bí của Can, Chi bắt đầu hôn phối. Từ những xứ huyền hoang vạn cổ bay về, một Tí – Sửu đã gặp cùng một Giáp – Ất và thế là định đoạt cho tai ương, họa phúc của cả đất trời, của cả con người. Hắn đến đây rồi, không chức tước phẩm hàm, không bầu đoàn thê tử, trọn và nguyên như buổi xưa kia.

Khai bút ngày xuân

        Trong ba chữ tên rõ ràng, cái mơ hồ của cả một cuộc đòi kết đọng. Ta ngỡ đấy là một viên ngọc rạng, và nó chói ngời lên cho đến hư vô. Thật thế, nhỏ to như một hoi thở một linh hồn – bất kỳ một ai, tôi không nói riêng các ông thi sĩ – khi đã mang tuổi tôn danh hiệu ở cõi trần, tất là đã kêu gọi bởi một nơi nào đó. Và trăm muôn cử chỉ của đời hắn, dù trong một cái ăn uống mà ta thấy tầm thường, cũng chỉ là đáp lại cho sức mạnh xa xôi kia, đều vâng theo sức mạnh xa xôi kia. Nếu chẳng thế sao còn chữ phụng rất đỗi nhu mì. Phụng khai thần bút… Một kiếp sống phụng khai thần bút… Thế là cuộc đời mở cửa, bao nhiêu sức mạnh trong nắng ùa ra, ruộng đất khỏi sự cày bừa, sông suối bắt đầu tuôn chảy.
         TƯỢNG TRƯNG
        Mọi sự mọi vật, cứ như thế trở thành tượng trưng. Không, không phải tượng trưng mà là sự thực. Tháng này quả là tháng chính nguyệt, ngày kia cát nhật và ngọn bút nọ bút thần.
         Ngọn nêu ấy là loài thảo mộc đầu tiên đón chờ ngọn gió đầu tiên, áo quần ấy là những sắc màu thứ nhất chói rọi trên những người thứ nhất. Và đêm hôm đứng giữa sân trời, mẹ ta chờ một con chim lạ ra đời, bà có tìm bóng dáng gì đâu, bà tin ngay vào tiếng chim khai thác ấy.
        Như nhà thơ nọ quay cuồng trong ngôn ngữ, chung đụng với sự vật, bao lâu nay chúng ta chỉ gặp toàn những khối vô tri. Thế rồi cũng có một lúc nào, cái vỏ che đậy của chúng võ ra, trên mỗi cục sạn, trên mỗi chiếc lá, trên mỗi cành hoa, như một lối trời, hé ra một khung cửa nhỏ. Phóng trực giác chúng ta qua đấy như một con dao, chúng ta sẽ đâm trúng linh hồn sự vật. Đưa linh hồn ta qua khỏi đó, ta sẽ tìm ra những gì đã mất ban đầu… Và ăn Tết, chỉ có nghĩa khi nào như thế chúng ta ăn Tết.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: nhân vật văn học