Bài viết mới nhất
Tất cả bài viết
-
▼
2015
(52)
-
▼
tháng 7
(52)
- Kinh nghiệm khi sửa chữa tác phẩm
- Nội dung quyết định kỹ thuật
- Làm việc phải có dàn bài
- Không ỷ lại vào cảm hứng
- Phải sống trong tài liệu
- Những thành quả đạt được nhờ Brown
- Một phương pháp sử dụng tài liệu điển hình hóa sự ...
- Không nên tham lam và nô lệ tài liệu
- Phân loại trong khi ghi chép
- Kinh nghiệm sử dụng tài liệu
- Phối hợp ghi tại trận và ghi thường ngày
- Nên ghi theo lối lấy note
- Không nên lệch về một giác quan hay một loại cảm g...
- Các chi tiết tiêu biểu giúp ghi chép khoa học
- Lợi ích của việc ghi chép
- Tầm quan trọng của việc ghi chép
- Lề lối sống của cán bộ văn nghệ phải thế nào?
- Đi sâu vào mâu thuẫn của sự việc
- Tìm tài liệu của sự việc trong những lúc biến thể
- Xét vấn đề trong thể động và trong quá trình
- Hoàn cảnh và những vấn đề tương quan
- Hoàn cảnh làm khung cho sự việc
- Phải định rõ kế hoạch chương trình
- Phải hiểu rõ vấn đề về các phương diện chuyên môn,...
- Một vài nguyên tắc trong việc tìm tài liệu
- Sáng tác “từ sự thực mà để trở về với sự thực”
- Việc quan trọng của vấn đề tìm tài liệu
- Ta đã dậy rồi, mệt nhọc như ngủ trong một bông hoa...
- Sao rơi, sao rơi
- Ý nghĩa của đêm trời
- Một cõi trời vàng
- Vàng sao đêm tin tưởng
- Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước trả lời
- Những sự thực rất đỗi thường tình
- Chúng vẫn có những nỗi niềm thổn thức
- Sõi tối
- Những tưởng tượng của tôi
- Vì một tháng nữa đây tôi đã bỏ trường mà đi
- Còn một tháng nữa sẽ xa nhau
- Con đang bước xuống cuộc đời
- Bỏ trường mà đi
- Trốn lửa
- Khai bút ngày xuân
- Tết một bài ca và giao thừa
- Mỹ thuật và tuổi vàng
- Vỗ cánh từ trang giấy
- Khí vị của cả mùa xuân
- Sự băn khoăn của tôi
- Tình thương mẹ vụt sáng lên như nến
- Kéo về nơi khuất dạng bóng chiều
- Một chiều chán nản như hôm nay
- Chiều tin tưởng
-
▼
tháng 7
(52)
Được tạo bởi Blogger.
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước giả lời. Di là một cách giả lời. Và chúng dậy vang lên, câu hỏi gắt gao, câu đáp ồn ào, đục mù quân nhau ở trong bóng tối.
Ta tưởng đi cho sự sống. Lầm lạc biết bao. Những cử chỉ lặp đi lặp lại quá đều, tạo ra một bộ Máy vô hình, và phục tòng theo, ta chỉ là một bộ phận thôi, với cái tự do đã mất.
Ta tưởng đi cho sự sống. Lầm lạc biết bao. Những cử chỉ lặp đi lặp lại quá đều, tạo ra một bộ Máy vô hình, và phục tòng theo, ta chỉ là một bộ phận thôi, với cái tự do đã mất.
Ta thoáng nghĩ đến Thiên Cơ tăm tôi cùng sức câm mù của Định Mệnh, vâng theo bởi biển, bởi người… ý tưởng động đến những vấn đề sống chết. Ghê thay! Con đường ta đang đi đây, chính nó đưa ta vào nẻo Chết! Xưa nay hai sức mạnh kia, chì dùng một tiếng gọi, một con đường: nở là tàn, đến tức đi, bóng tối với ban ngày, bà nội hay con chó sói. Ngừng lại ở một mô mốc nào, ấy là sự Sống. Nhưng đi luôn nữa, ấy là sự Chết đó rồi. Quẩn quanh ở trong thành phố bên vật bên người quẩn quanh tưởng như ăn đời ở kiếp, con đường kia kỳ thực kiếm một lối ra ngoài, qua một vùng bóng nhạt: ngoại ổ; đến một vùng bóng lớn: tha ma hay đồng ruộng. Vu vơ theo nó, chẳng bao lâu ta gục ngã, tiêu ma, người ta trở nặng lại rồi, khí âm đã lên, bụi mù đầu tiên xổ ra, ùn ùn nổi dậy.
Đứng lại! Mau mau đứng lại! Còn có nhiều cách trả lời. Đất kêu gọi “guốc” và ta buông “guốc”; đường đòi hỏi “giày”, ta đáp lại “giày”; cái cử chỉ tục tằn ấy – như ăn như uống – chỉ là một thỏa mãn nhu cầu cái sống. Cái sống đưa về nẻo chết. Hãy thoát lên trên tất cả nhu cầu. Lúc bấy giờ – như một Tháp Nghĩ, như một Dái Thơ- với một dấu hiệu gì, đứng lặng một noi, ta vẫn có thể trả lời cho muôn phương hướng. Ta yêu vì sao nọ – nằm trong định tĩnh – vẫn làm trục chốt cho bao khối quay cuồng. Ta yêu giáo đường kia, lên một ngọn Trời, vẫn thỏa mãn được trăm lòng tin tưởng. Và cành hoa một chỗ, thu lại mình đường dặm chung quanh.
Đứng lại! Đứng lại mau đi! Cái dàn bày mủ mịt quá hao mòn. Sự tích trứ rỗ ràng cho vững mạnh.
Đứng lại! Mau mau đứng lại! Còn có nhiều cách trả lời. Đất kêu gọi “guốc” và ta buông “guốc”; đường đòi hỏi “giày”, ta đáp lại “giày”; cái cử chỉ tục tằn ấy – như ăn như uống – chỉ là một thỏa mãn nhu cầu cái sống. Cái sống đưa về nẻo chết. Hãy thoát lên trên tất cả nhu cầu. Lúc bấy giờ – như một Tháp Nghĩ, như một Dái Thơ- với một dấu hiệu gì, đứng lặng một noi, ta vẫn có thể trả lời cho muôn phương hướng. Ta yêu vì sao nọ – nằm trong định tĩnh – vẫn làm trục chốt cho bao khối quay cuồng. Ta yêu giáo đường kia, lên một ngọn Trời, vẫn thỏa mãn được trăm lòng tin tưởng. Và cành hoa một chỗ, thu lại mình đường dặm chung quanh.
Đứng lại! Đứng lại mau đi! Cái dàn bày mủ mịt quá hao mòn. Sự tích trứ rỗ ràng cho vững mạnh.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: văn học viết việt nam
Nhãn:
Cuộc đời doanh nhân
