Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
      Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước giả lời. Di là một cách giả lời. Và chúng dậy vang lên, câu hỏi gắt gao, câu đáp ồn ào, đục mù quân nhau ở trong bóng tối.
      Ta tưởng đi cho sự sống. Lầm lạc biết bao. Những cử chỉ lặp đi lặp lại quá đều, tạo ra một bộ Máy vô hình, và phục tòng theo, ta chỉ là một bộ phận thôi, với cái tự do đã mất.   

Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước trả lời
    
      Ta thoáng nghĩ đến Thiên Cơ tăm tôi cùng sức câm mù của Định Mệnh, vâng theo bởi biển, bởi người… ý tưởng động đến những vấn đề sống chết. Ghê thay! Con đường ta đang đi đây, chính nó đưa ta vào nẻo Chết! Xưa nay hai sức mạnh kia, chì dùng một tiếng gọi, một con đường: nở là tàn, đến tức đi, bóng tối với ban ngày, bà nội hay con chó sói. Ngừng lại ở một mô mốc nào, ấy là sự Sống. Nhưng đi luôn nữa, ấy là sự Chết đó rồi. Quẩn quanh ở trong thành phố bên vật bên người quẩn quanh tưởng như ăn đời ở kiếp, con đường kia kỳ thực kiếm một lối ra ngoài, qua một vùng bóng nhạt: ngoại ổ; đến một vùng bóng lớn: tha ma hay đồng ruộng. Vu vơ theo nó, chẳng bao lâu ta gục ngã, tiêu ma, người ta trở nặng lại rồi, khí âm đã lên, bụi mù đầu tiên xổ ra, ùn ùn nổi dậy.
        Đứng lại! Mau mau đứng lại! Còn có nhiều cách trả lời. Đất kêu gọi “guốc” và ta buông “guốc”; đường đòi hỏi “giày”, ta đáp lại “giày”; cái cử chỉ tục tằn ấy – như ăn như uống – chỉ là một thỏa mãn nhu cầu cái sống. Cái sống đưa về nẻo chết. Hãy thoát lên trên tất cả nhu cầu. Lúc bấy giờ – như một Tháp Nghĩ, như một Dái Thơ- với một dấu hiệu gì, đứng lặng một noi, ta vẫn có thể trả lời cho muôn phương hướng. Ta yêu vì sao nọ – nằm trong định tĩnh – vẫn làm trục chốt cho bao khối quay cuồng. Ta yêu giáo đường kia, lên một ngọn Trời, vẫn thỏa mãn được trăm lòng tin tưởng. Và cành hoa một chỗ, thu lại mình đường dặm chung quanh.
        Đứng lại! Đứng lại mau đi! Cái dàn bày mủ mịt quá hao mòn. Sự tích trứ rỗ ràng cho vững mạnh.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: văn học viết việt nam