Tất cả bài viết

Được tạo bởi Blogger.
Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015
      Mỗi người giữ một hình ảnh riêng, và đó là cái trường của họ. Riêng tây như một linh hồn.
      Tất cả lòng thương, tôi đem ra thương hại lấy tôi.
       Vì một tháng nữa đây tôi đã bỏ trường mà đi. Bỏ trường mà đi! Bỏ trường mà di! Ô hay! không ai kêu mà bỗng nghe như vang dội!
      Ô hay! không một ai kêu mà bỗng nghe như vang dội!

Vì một tháng nữa đây tôi đã bỏ trường mà đi

     Cảnh trường dẹp đẽ và hiền hậu của ta ơi! Ngày mai ta sẽ bị lùa ra – dù muốn hay không – ở giữa chỗ ô uế của cuộc đời. Ngồi vào bữa tiệc đời, dễ gì vui với đôi cái vỏ dưa. Thường lắm là – như lời của nhà thi sĩ Pháp – người ta làm những hình ma để khách đồng bàn đánh roi chén đũa.
      Người ta không thổ, nụ cười ánh ở trên môi, nói dễ dàng như buổi xưa kia ngồi bên cửa sổ: “Hạnh phúc nào có khó gì. Chỉ cần nhận biết màu xanh của da trời và sắc hồng của cành đào đang hé nở. Kể ra thì trời cũng xanh luôn đấy chứ, và chịu khó đi vào miền Nam, hoa đào hồng ở đó nở quanh năm!”
      Nhưng hỡi ôi! sắc màu làm sao đi đến con ngươi, mắt người ta bây giờ không còn trong sáng nữa!
       Các em rất gần gũi của ta ơi! Hãy giơ tay lên để tôi xem đến bao nhiêu thì sự cách xa làm các em lẫn với sắc trời. Những lời hò hẹn khó khăn lắm mới quân gót chân đi, và khi về đến cổng nhà, bao nhiêu trẻ thơ của các em, tôi sợ e gia đình cướp mất.
       Riêng tôi về trong một cái thành hẻo lánh, quạnh hiu. Bỗng một sáng nào tôi thấy nhớ cảnh trường đã cùng các em rời bỏ. Một chiếc vé tàu, mấy xu xe kéo, và này đây tôi ở giữa cảnh xưa. Nhưng lạnh lùng, vắng vẻ biết bao nhiêu! Người ta chú ý đến giày, mũ của tôi hơn tấm lòng tôi mang đến đó. Người bạn thân yêu nhất có lẽ chỉ khác mọi người ở chỗ cái riết tay hơi chặt mà thôi!
       Nhưng nếu sự tình cờ nào lại lùa chứng ta giở về đấy cả, sự tiếc thương vẫn không thôi cào cấu lòng người. Lạc đi trong bốn phương trời, chúng ta đã học được những tiếng nói dị kỳ, cái máy móc của cuộc đời làm sự ràng rịt chúng ta sai mạch lạc. Ai nhớ chi người! Ai thương chi cảnh! Lòng ta mơ chỉ là mơ một Tuổi dữ qua rồi.
Từ khóa tìm kiếm nhiều: truyện văn học việt nam