Bài viết mới nhất
Tất cả bài viết
-
▼
2015
(52)
-
▼
tháng 7
(52)
- Kinh nghiệm khi sửa chữa tác phẩm
- Nội dung quyết định kỹ thuật
- Làm việc phải có dàn bài
- Không ỷ lại vào cảm hứng
- Phải sống trong tài liệu
- Những thành quả đạt được nhờ Brown
- Một phương pháp sử dụng tài liệu điển hình hóa sự ...
- Không nên tham lam và nô lệ tài liệu
- Phân loại trong khi ghi chép
- Kinh nghiệm sử dụng tài liệu
- Phối hợp ghi tại trận và ghi thường ngày
- Nên ghi theo lối lấy note
- Không nên lệch về một giác quan hay một loại cảm g...
- Các chi tiết tiêu biểu giúp ghi chép khoa học
- Lợi ích của việc ghi chép
- Tầm quan trọng của việc ghi chép
- Lề lối sống của cán bộ văn nghệ phải thế nào?
- Đi sâu vào mâu thuẫn của sự việc
- Tìm tài liệu của sự việc trong những lúc biến thể
- Xét vấn đề trong thể động và trong quá trình
- Hoàn cảnh và những vấn đề tương quan
- Hoàn cảnh làm khung cho sự việc
- Phải định rõ kế hoạch chương trình
- Phải hiểu rõ vấn đề về các phương diện chuyên môn,...
- Một vài nguyên tắc trong việc tìm tài liệu
- Sáng tác “từ sự thực mà để trở về với sự thực”
- Việc quan trọng của vấn đề tìm tài liệu
- Ta đã dậy rồi, mệt nhọc như ngủ trong một bông hoa...
- Sao rơi, sao rơi
- Ý nghĩa của đêm trời
- Một cõi trời vàng
- Vàng sao đêm tin tưởng
- Náo nức lẫn lo âu, ta cất bước trả lời
- Những sự thực rất đỗi thường tình
- Chúng vẫn có những nỗi niềm thổn thức
- Sõi tối
- Những tưởng tượng của tôi
- Vì một tháng nữa đây tôi đã bỏ trường mà đi
- Còn một tháng nữa sẽ xa nhau
- Con đang bước xuống cuộc đời
- Bỏ trường mà đi
- Trốn lửa
- Khai bút ngày xuân
- Tết một bài ca và giao thừa
- Mỹ thuật và tuổi vàng
- Vỗ cánh từ trang giấy
- Khí vị của cả mùa xuân
- Sự băn khoăn của tôi
- Tình thương mẹ vụt sáng lên như nến
- Kéo về nơi khuất dạng bóng chiều
- Một chiều chán nản như hôm nay
- Chiều tin tưởng
-
▼
tháng 7
(52)
Được tạo bởi Blogger.
Thứ Năm, 23 tháng 7, 2015
Nhưng phải đâu đến bản chất công dụng là hết đời chúng sống, như ta, chúng vẫn có những nỗi niềm thổn thức, những mặt trời nho nhỏ hừng đông qua xứ Tinh Thần. Như ta, chúng muốn hiểu biết cảm thông bởi trời, bởi người quá cùng đi nữa bởi cái không khí trong ấy sẽ đi ngang qua lời than tiếng khóc: Con đường này định rẽ vài nẻo tắt, cái nhà kia đòi mở một cửa sổ riêng, và giáo đường, cái tháp của giáo đường nó muốn nói rằng nó thấy một ngôi sao sáng. Thiên hạ thản nhiên, dày đạp với sự thản nhiên. Mộng không phải là những cái gì đáng nỡ. Nhưng đời thực của chúng lại càng thê thảm hơn.
Đã
mấy ai sợ hãi giúp bộ dầu lâu trước hiệu trồng răng – quảng cáo cho Răng
và cho địa phủ; thèm muốn hộ cái ngực noi nhà y phục, hoan hô Y phục,
và làm việc ái tình. Đã mấy ai trả đúng giá vàng cho những số hiệu, tuổi
tên: Mỹ Hương: đầu đề một bài thơ. Văn Minh: tân kịch của muôn đời;
151, 132, ngày tan vỡ muôn sao, mặt trời uống sắt ở trong suối máu?
Người ta vốn là những con buôn. Lận! Mặc kệ người ta! Nhưng chúng chỉ có bấy nhiêu hoa cỏ làm gia tài, hỏi chúng biết suy nghĩ, nghiền ngẫm đến gì khác nữa?
Bởi thế, bao nhiêu lần qua trước chứng, ta nghe một nỗi lòng mà ta biết ra vốn thiệt linh hồn. Ta vừa dừng lại xem xét chăng, tức thì chúng vụt đứng lên, chững chàng để nói: “Thưa ông, tôi là cái nhà. Thưa ông, tôi là cánh cửa. Tôi là cục đá, ông Viên!” Ta sẽ gật đầu, ái ngại xót đau, rồi tùy lúc ấy – đêm tối hay ban ngày – làm vũ trụ để úy lạo vật, để cảm thương người, ta sẽ xế một chút nắng, nở một cành hoa, rụng một làn sương gieo đôi thân lá. Cứu người, ta thoát khỏi kiếp người.
Bề sau của phố phường đã dậy. Dậy luôn, cái bề sau củi lòng ta. Cái bề sau ở sau tất cả nên không ai thấy rõ, nhưng Đi trước tất cả, nên những gì ta chưa cảm xúc, nó đã cảm xúc rồi. Chúng đã gặp nhau của người, của vật và tạo nên mọi thế giới bóng hình, cũng như hai cái bề trước ban ngày, với những cái thắt gút, với những cái chữ thập, với những cái quay cuồng đã giao hợp cùng nhau và cấu tạo nên xã hội. Xã hội vắng rồi, bây giờ là sự xếp lên nhau, – gia đình – của những khối kỷ hà – trong ấy vợ già, vợ bé kết tinh với chồng, con cái bu bíu xung quanh cha mẹ. Người không thấy nữa, thoát đi như một con mơ. Bây giờ hiển nhiên đất trời của ma của quỷ.
Bởi thế, bao nhiêu lần qua trước chứng, ta nghe một nỗi lòng mà ta biết ra vốn thiệt linh hồn. Ta vừa dừng lại xem xét chăng, tức thì chúng vụt đứng lên, chững chàng để nói: “Thưa ông, tôi là cái nhà. Thưa ông, tôi là cánh cửa. Tôi là cục đá, ông Viên!” Ta sẽ gật đầu, ái ngại xót đau, rồi tùy lúc ấy – đêm tối hay ban ngày – làm vũ trụ để úy lạo vật, để cảm thương người, ta sẽ xế một chút nắng, nở một cành hoa, rụng một làn sương gieo đôi thân lá. Cứu người, ta thoát khỏi kiếp người.
Bề sau của phố phường đã dậy. Dậy luôn, cái bề sau củi lòng ta. Cái bề sau ở sau tất cả nên không ai thấy rõ, nhưng Đi trước tất cả, nên những gì ta chưa cảm xúc, nó đã cảm xúc rồi. Chúng đã gặp nhau của người, của vật và tạo nên mọi thế giới bóng hình, cũng như hai cái bề trước ban ngày, với những cái thắt gút, với những cái chữ thập, với những cái quay cuồng đã giao hợp cùng nhau và cấu tạo nên xã hội. Xã hội vắng rồi, bây giờ là sự xếp lên nhau, – gia đình – của những khối kỷ hà – trong ấy vợ già, vợ bé kết tinh với chồng, con cái bu bíu xung quanh cha mẹ. Người không thấy nữa, thoát đi như một con mơ. Bây giờ hiển nhiên đất trời của ma của quỷ.
Nhãn:
Cuộc đời doanh nhân
